CHI HỘI THƯƠNG BINH TINH NGHĨA 282 lê lợi Liên hệ: 0313840668-0934563996               CHI HỘI THƯƠNG BINH TINH NGHĨA 282 lê lợi Liên hệ: 0313840668-0934563996               CHI HỘI THƯƠNG BINH TINH NGHĨA 282 lê lợi Liên hệ: 0313840668-0934563996                                  TIN TỔNGHỢP                     GIÃ SỬ                         QUÂNSỰ                    CHUYỆN LẠ              WEB                                    

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012

DƯƠNG QUÝ PHI 2

_________________________________________________________________________________
Dương Quý Phi (chữ Hán:楊貴妃, 719756 sau công nguyên) là một cung phi của Đường Minh Hoàng. Bà được xếp vào một trong Tứ đại mỹ nhân của lịch sử Trung Quốc, có sắc đẹp khiến hoa héo vì hổ thẹn (tu hoa).


  .

Vân tưởng y thường, hoa tưởng dun
Xuân phong phật hạm, lộ hoa nùng
Nhược chi quần ngọc sơn đầu kiến,
Hội hướng Đao đài nguyệt hạ phùng


Thoáng bóng mây hoa ,nhớ bóng hông
Gió xuândìu dặt giọt sương trong
Vì chăng non ngọc không nhìn thấy
Dưới nguyệt đài Dao thử ngóng trông

Tiểu sử
Dương Quý Phi tên thật là Dương Nguyệt Nhi (楊玉環) Sau này là Dương Ngọc Hoàng, sinh ngày 1-6-719, chết năm 756, tại Thục Quận (nay là Thành Đô – tỉnh Tứ Xuyên), nguyên quán Bồ Châu (nay là ngoại ô thành phố Tây An- tỉnh Thiểm Tây). Bà là con út trong số bốn người con gái của một vị quan tư hộ đất Thục Chân. Gia đình này nguyên gốc ở một quận nhỏ thuộc Trung Đông[1], là Hòa Âm đến đây lập nghiệp.
Cha là Dương Huyền Diễn thuộc dòng khá giả vì tổ phụ từng làm thứ sử tại quận Kim. Xuất thân trong gia đình quan lại, cùng gia quyến sống ở Tứ Xuyên, từ nhỏ học hát, múa…đến năm 10 tuổi, cha mẹ mất, mới đến Lạc Dương (xưa là Đông Đô của nhà Đường, nay thuộc tỉnh Hà Nam), sống với nhà bác ruột.

Thọ vương phi

Năm 17 tuổi, Võ Huệ Phi (phi tần của Đường Minh Hoàng) chọn Ngọc Hoàn làm vợ của hoàng tử thứ 18 của Đường Minh Hoàng là Thọ Vương Lý Mão, Dương Ngọc Hoàn trở thành Thọ Vương phi. Thọ vương Lý Mão tính nhút nhát, thích ngắm mĩ nhân. Dương Ngọc Hoàn làm Thọ Vương phi được ba năm, nhưng chuyện chăn gối chưa bao giờ có vì Lý Mão còn nhỏ. Khi ấy, Ngọc Hoàn lại trong tuổi đương xuân.

  • Quý phi_ Lấy cha chồng

Đời nhà Đường, Đường Minh Hoàng tức Huyền Tông là một ông vua trị vì lâu hơn cả. Các cung phi được nhà vua sủng ái sinh cả thảy 59 người con, trong số đó có 30 trai và 29 gái. Cung phi được nhà vua sủng ái nhất là Vũ Huệ Phi. Bà này sinh được 7 con, nhưng bỏ mất 3 khi còn nhỏ. Huệ Phi mất, Huyền Tông buồn rầu, ngày nhớ đêm thương, lập đài Tập Linh để cầu siêu cúng vái cho vong hồn Huệ Phi được sớm siêu thăng. Nội giám thấy nhà vua vậy bèn tìm đủ mọi cách làm cho nhà vua nguôi buồn. Nhưng bao nhiêu cung tần mĩ nữ cũng không làm Huyền Tông khuây khỏa.
Một hôm Cao Lực Sĩ đi qua phủ Thọ vương thấy Ngọc Hoàn là giai nhân tuyệt sắc, bèn nghĩ rằng có lẽ mỹ nhân này thay được Vũ Huệ Phi. Nhân buổi hầu vua, Cao Lực Sĩ mật tấu với Huyền Tông, truyền đưa Dương Ngọc Hoàn vào Tập Linh đài để trông coi đèn nhang sớm hôm cầu nguyện cho Vũ Huệ Phi. Do đó, Ngọc Hoàn phải vào cung Hoa Thanh đến đài Tập Linh làm sãi, lấy đạo hiệu là Thái Chân. Cao Lực Sĩ lại chọn con gái của Vị Chiêu để thay Ngọc Hoàn làm vợ Thọ vương. Xem như xuất gia là thay đổi đời người, không còn là vợ của vương tử Lý Mão nữa.
Dodaj napisĐược sủng ái
Trông thấy Ngọc Hoàn, Huyền Tông say mê mẩn ngay, từ đó dần quên đi Huệ Phi. Huyền Tông lập nàng làm quý phi, lại sắc phong Dương Huyền Diễn làm Binh bộ thượng thư. Ba chị của Ngọc Hoàn cũng được phong làm phu nhân là Hàn quốc phu nhân, Quốc quốc phu nhân và Tần quốc phu nhân. Hàng tháng, nhà vua cho xuất của kho 30 vạn quan tiền cho mỗi vị phu nhân, 10 vạn quan tiền mua sắm tư trang phấn sáp. Anh họ quý phi là Dương Xuyên được phong làm tể tướng và được đổi tên là Dương Quốc Trung.
Đươc ân sủng
Huyền Tông say đắm Dương Quý Phi, chiều chuộng nàng hết mực. Như cuộc đi tắm suối của nàng mỗi lần tốn hàng vạn bạc của kho và làm chết hàng trăm mạng người[cần dẫn nguồn], nhà vua cũng thẳng tay, không chút tiếc rẻ. Dương Quý Phi đã đẹp lại có tài gẩy tì bà, giỏi về âm nhạc. Nàng lại đặt được nhiều khúc hát và điệu múa làm cho Huyền Tông càng thích thú say sưa hơn. Nàng nổi tiếng với điệu múa Hồ hoàn vũ, là điệu múa xuất phát từ người Hồ.
Huyền Tông gặp Dương Quý Phi lúc tuổi đã ngoài 50, cơ thể suy nhuợc vì trải qua những thú vui sắc dục thái quá. Vua nhờ An Lộc Sơn dâng một thứ linh đan gọi là "Trợ tình hoa" giúp có nhiều sức khỏe để được hòa hợp vui say cùng Dương Quý Phi.

Tư thông với An Lộc Sơn

Huyền Tông say đắm Dương Quý Phi, suốt ngày đêm cùng nàng yến tiệc đàn ca, bỏ cả việc triều chính. Nhà vua lại tin dùng An Lộc Sơn là một võ tướng người Đột Quyết, cho giữ phần chỉ huy nửa lực lượng quân sự của triều đình.

Kết cục

Bấy giờ, anh Dương Ngọc Hoàn là Dương Quốc Trung nắm giữ toàn quyền binh lực. Sau khi lên đến bực thượng thư và hai con trai là Dốt và Huyên sánh duyên cùng hai quận chúa Vạn Xuân và Diên Hòa, Dương Quốc Trung lại càng kiêu hãnh, tự đắc, có ý định phản nghịch. Thấy An Lộc Sơn như cái gai trước mắt nên định mưu hại. An Lộc Sơn biết được nên bỏ trốn. Rồi vào ngày 16 tháng 12 năm 755, An Lộc Sơn cử binh từ quận Ngư Dương[2] đánh thẳng vào kinh đô Trường An, lấy lí do "trừ bỏ gian thần Dương Quốc Trung". Binh triều đại bại.
 Vào mùa hạ năm 756, quân của An Lộc Sơn tiến về Trường An. Trước tình thế nguy cấp, thái tử Lý Hanh tự lên ngôi ở núi Linh Vũ, tức là Đường Túc Tông và vọng tôn Đường Minh Hoàng làm Thái thượng hoàng. Trong khi các cánh quân được vua con Túc Tông cử đi đánh Lộc Sơn là Lý Quang Bật, Quách Tử Nghi đang thắng liên tiếp, giành lại nhiều đất đai ở phía đông nằm sau lưng An Lộc Sơn thì Huyền Tông lại mắc sai lầm lớn ở mặt trận phía tây. Vua cha bắt tướng Kha Thư Hàn người trấn giữ ải Đồng Quan, cửa ngõ kinh thành Tràng An, phải xuất quân đánh Lộc Sơn. Trong khi đó các tướng muốn phòng thủ phải chờ quân của Tử Nghi và Quang Bật đánh về. Thư Hàn buộc phải ra quân, kết quả đại bại, 20 vạn quân bị giết, Thư Hàn bị Lộc Sơn bắt sống. Quân Phiên ào ạt tiến vào Tràng An.
 hượng hoàng Huyền Tông và Dương Quý Phi cùng một số quần thần phải bỏ kinh thành chạy vào đất Thục. Ngày 14 tháng 7 năm 756, mọi người đến Mã Ngôi thì tướng sĩ không chịu đi nữa, vì lương thực đã hết, quân sĩ khổ nhọc mà Dương Quốc Trung và cả gia quyến đều no đủ sung sướng, nên họ nổi lên chống lại. Dương Quốc Trung ra lệnh đàn áp nhưng bị loạn quân giết chết. Lòng căm phẫn đối với họ Dương chưa tan, loạn quân bức vua đem thắt cổ Dương Quý Phi thì họ mới chịu phò vua. Vì họ cho rằng Quý Phi là mầm sinh đại loạn, thậm chí còn nghi ngờ Dương Quý Phi sẽ trở thành một Võ Hậu thứ hai gây họa cho nhà Đường.

Dưới sức ép của binh lính, buộc Đường Minh Hoàng xử tử Dương Quý Phi, cô bị xiết cổ chết, lúc chết Dương Quý Phi 38 tuổi. Sau khi chết, xác quý phi chỉ là chôn vội ven đường, sau đó binh lính hành quân tiếp. (có thuyết nói rằng Dương Quí Phi may mắn thoát chết và bỏ sang sống tại Nhật Bản cho đến khi mất ở tuổi 60 [cần dẫn nguồn]) . Điều này hoàn toàn là không thể, vì vua sai hoạn quan Cao Lực Sĩ xiết chết Dương Quý Phi, còn phải đem thi thể cho quan lính kiểm tra, nên không thể có chuyện trốn thoát sang Nhật định cư được.
Có thuyết thì cho rằng cô nàng đã sang… Hàn Quốc (xưa gọi là Cao Ly), hay lưu lạc trong dân gian. Nhưng phim ảnh đã dựa vào thuyết trên để hư cấu thêm, như phim Dương Quý Phi bí sử cũng làm như vậy, khiến các nhà sử học Trung Quốc rất bất bình, cho rằng lịch sử bị bóp méo, giới trẻ sẽ không hiểu được sự thật lịch sử Trung Quốc nữa. Các nhà tâm lý học thì phân tích rằng những giả thuyết cho rằng Dương Quý Phi không chết cũng xuất phát từ tâm lý ngưỡng mộ chuyện tình lãng mạn của họ, được thơ văn ca tụng, tâng bốc, đồng thời cũng là ước mơ kết thúc có hậu của người dân.

An Lộc Sơn chiếm được Trường An, ra lệnh cho quân lính đốt phá kinh đô, tàn sát nhân dân.
Sau đó, An Lộc Sơn bị của mình con là Khánh Tự giết chết. Bộ tướng Sử Tư Minh lại giết Khánh Tự mà hàng nhà Đường. Túc Tông khôi phục sự nghiệp, rước vua cha Minh Hoàng trở về Trường An.
Năm 757, sau khi Dương Quý Phi chết 2 năm, Đường Túc Tông dẹp loạn xong, Thái Thượng Hoàng Đường Minh Hoàng cho người xây lại mộ cho quý phi. Hiện tại mộ của Dương Quý Phi ở tỉnh Thiểm Tây, cách thành phố Tây An 60km (xưa là Trường An, kinh đô nhà Đường), trở thành điểm tham quan, du lịch, di sản văn hoá cấp tỉnh.
Các du khách thường nghe theo truyền thuyết kể rằng, đất xung quanh nấm mộ của Dương Quý Phi trắng đặc biệt, có tác dụng làm trắng da, nên du khách đến viếng mộ thường lấy ít đất xung quanh đem về thoa mặt. Nay để tránh phá hoại di tích, ban quản lý đã cho rào lại xung quanh khu mộ, và cấm du khách lấy đất về. Thực chất, đây chỉ là mộ gió, xác của Dương Quý Phi bị chôn vội trên đường đi lánh nạn, nên vài năm sau đã không tìm lại được tung tích. Do đó, chỉ xây mộ gió tại khu vực bị xử tử để tưởng niệm mà thôi.

Vẻ đẹp trong thơ ca

Theo sử sách, vào đời Đường, phụ nữ được cho là đẹp, hấp dẫn thì phải tròn trịa, mập mạp. Trong tục ngữ, thành ngữ tiếng Hoa ngày nay vẫn còn câu: Yến ốm Hoàn mập (Yến là chỉ người đẹp thời Hán: Triệu Phi Yến, Hoàn là chỉ Dương Ngọc Hoàn thời Đường, ý câu thành ngữ là mỗi người một vẻ đẹp khác nhau). Thực sự tranh vẽ Dương Quý Phi đời trước chỉ phù hợp với thẩm mỹ thời Đường khác thời nay rất nhiều.
Ngọc Hoàn có sắc đẹp được ví là "tu hoa", nghĩa là khiến hoa phải xấu hổ.

  • Sau khi vào cung, Ngọc Hoàn tư niệm cố hương. Ngày kia, nàng đến hoa viên thưởng hoa giải buồn, nhìn thấy hoa Mẫu Đơn, Nguyệt Quý nở rộ, nghĩ rằng mình bị nhốt trong cung, uổng phí thanh xuân, lòng không kềm được, buông lời than thở: "Hoa à, hoa à! Ngươi mỗi năm mỗi tuổi đều có lúc nở, còn ta đến khi nào mới có được ngày ấy?". Lời chưa dứt lệ đã tuông rơi, nàng vừa sờ vào hoa, hoa chợt thu mình, lá xanh cuộn lại. Nào ngờ, nàng sờ phải là loại hoa trinh nữ (cây xấu hổ). Lúc này, có một cung nga nhìn thấy, người cung nga đó đi đâu cũng nói cho người khác nghe việc ấy. Từ đó, mọi người gọi Dương Ngọc Hoàn là "tu hoa".
    Lý Bạch có ba bài Thanh bình điệu ca tụng sắc đẹp của Ngọc Hoàn. Bài đầu tiên:

    DƯƠNG QUÝ PHI
    u


    Dương quý phi CHẾT VÌ MỐI TÌNH LOẠN LUÂN
    Người ta thường nhắc đến Dương Quý phi như là một trong bốn mỹ nhân đẹp 
    nhất trong lịch sử Trung Quốc. Tuy nhiên, mỹ nhân họ Dương đình đám này 
    cũng để lại không ít tiếng xấu
    Từ thân phận của một cô con dâu, Dương Quý phi trở thành sủng phi của người cha 
    chồng Đường Huyền Tông. Thế rồi chỉ vài năm sau đó, trong thân phận là một bà mẹ
    nuôi, Dương Quý phi lại có một mối tình vụng trộm đầy tai tiếng với người con nuôi trẻ
     tuổi An Lộc Sơn. Chính mối tình trái khoáy này đã khiến đệ nhất mỹ nhân Trung Hoa
     phải hứng chịu một kết cục đầy bi thảm…


    Chiêm ngưỡng vẻ đẹp của Phạm Băng Băng khi vào vai mỹ nhân Dương Quý 
    Phi. Ảnh: Yahoo


    Mối tình loạn luân

    Dương Quý phi sinh năm 719, chết năm 756, tên thật 

    là Dương Ngọc Hoàn. Tương truyền, khi Dương 
    Ngọc Hoàn mới sinh ra, trên cánh tay đã đeo sẵn một
     chiếc vòng bằng ngọc, vì vậy, cha của bà mới lấy hai
     chữ Ngọc Hoàn (vòng ngọc) để đặt tên cho cô con 
    gái của mình. Do cha mẹ đều mất khi Dương Ngọc 
    Hoàn còn rất nhỏ nên Dương Ngọc Hoàn đã được gửi 
    đến sống tại nhà chú ruột ở Lạc Dương.

    Năm Khai Nguyên thứ 23, tức năm 736, Võ Huệ phi,

     một
     phi tần của Đường Minh Hoàng đã chọn Ngọc Hoàn 
    làm vợ của Hoàng tử thứ 18 của Đường Minh Hoàng 
    là Thọ Vương Lý Mão, Dương Ngọc Hoàn trở thành 
    Thọ Vương phi. Như vậy nếu như chính danh chính 
    phận, Dương Ngọc Hoàn là con dâu của ông Vua đa
     tình Đường Minh Hoàng. Tuy nhiên, chỉ ít lâu sau đó, Thọ
     Vương phi Dương Ngọc Hoàn bỗng nhiên được gọi vào cung và trở thành Dương Quý 
    phi, nghĩa là trở thành vợ của Đường Minh Hoàng.

    Vào thời điểm lúc bấy giờ, người thiếp yêu của Đường Huyền Tông là Vũ Huệ phi vừa

     qua đời vì bạo bệnh. Đường Huyền Tông vì thế mà ngày đêm buồn bã, không ăn không
     ngủ, đến cả việc triều chính cũng chẳng ngó ngàng gì tới. Để giúp Đường Huyền Tông 
    giải khuây, Thái giám Cao Lực Sĩ nói với Huyền Tông rằng: Thọ Vương phi là một mỹ 
    nhân tuyệt sắc, có thể nói là “Khuynh quốc khuynh thành”, và điều đặc biệt là nàng rất 
    giống với Vũ Huệ phi vừa mới mất. Việc Dương Ngọc Hoàn có giống với Vũ Huệ phi
     hay không thì không ai biết, tuy nhiên, Huyền Tông vì lời tiến cử của cận thần Cao Lực
     Sĩ cũng cảm thấy rất tò mò. Vì vậy, Huyền Tông sai họ Cao truyền chỉ triệu Thọ Vương
     phi vào cung Ôn Tuyền để xem tận mắt. Và cũng từ đó, người ta không thấy Dương
     Ngọc Hoàn trở về Thọ Vương phủ nữa.

    Lúc Ngọc Hoàn vào đến cung Ôn Tuyền thì mặt trời đã xế bóng, trong ánh hoàng hôn 

    mờ ảo, sắc đẹp kiêu sa của Dương Ngọc Hoàn càng thêm lộng lẫy. Đứng ở bên trong
     cung Ôn Tuyền nhìn ra, vừa thấy Dương Ngọc Hoàn bước lên bậc thềm, Huyền Tông đã
     không thể tự kiềm chế được chính mình. Ông Vua đa tình bậc nhất của triều đại nhà
     Đường lúc này không còn nghĩ tới danh phận hay lễ nghi gì nữa, ra lệnh cho Dương
    Ngọc Hoàn cởi bỏ y phục vào phòng tắm. Khi quần áo trên người Ngọc Hoàn được 
    trút xuống, mái tóc đen dài mềm mại như dòng nước suối và làn da ngọc ngà càng làm 
    cho Huyền Tông ngây ngất.

    Đợi Ngọc Hoàn tắm xong, Huyền Tông mở tiệc ngay trong cung Ôn Tuyền, Ngọc Hoàn

     ngồi ở bên tay phải. Đương lúc men rượu lên cao, Huyền Tông hỏi Ngọc Hoàn có tài 
    nghệ gì hay không. Dương Ngọc Hoàn nói có biết một chút về âm luật. Huyền Tông muốn
     nàng biểu diễn. Ngọc Hoàn mới thổi một điệu sáo. Đường Huyền Tông nghe xong vỗ
     tay không ngớt rồi tự mình rót rượu thưởng liền cho Ngọc Hoàn ba chén.

    Ngọc Hoàn vâng lệnh uống hết ba chén rượu, khuôn mặt đỏ ửng lên vì hơi men càng

    khiến Ngọc Hoàn trở nên xinh đẹp, kiều diễm. Đến lúc này thì Huyền Tông không thể 
    nhịn nổi cơn thèm muốn của mình nữa. Huyền Tông sai người mang ra một cây thoa
     bằng vàng tặng cho Ngọc Hoàn. Khi Ngọc Hoàn tiến đến gần đưa tay nhận chiếc thoa,
     Huyền Tông thuận tay kéo luôn Ngọc Hoàn vào lòng. 

    Hai người vừa uống rượu vừa vui vẻ ân ái cho tới tận khi mặt trời lên cao. Tỉnh dậy khi 

    hơi men đã hết, Huyền Tông giật mình nhớ lại những gì đã diễn ra tối hôm qua. Tuy 
    nhiên, nhìn thấy Ngọc Hoàn đang nằm bên cạnh, Huyền Tông dường như quên bẵng 
    mọi chuyện. Trong hậu cung có tới 3 ngàn mỹ nữ, nhưng không ai khiến Huyền Tông
     có được cái cảm giác lãng mạn lẫn hoang dã như cô con dâu này.

    Sau đêm ân ái tại cung Ôn Tuyền, Huyền Tông rất muốn có Ngọc Hoàn, tuy nhiên,

     Ngọc Hoàn đã là gái có chồng, mà theo danh phận chính thức thì lại là con dâu của 
    Huyền Tông. Vì vậy, thân là một Hoàng đế, Huyền Tông không thể cướp vợ của con 
    “giữa ban ngày” được. Nhưng cũng vì thế mà Huyền Tông lại đâm ra buồn phiền, mất
     ăn mất ngủ. Lúc này, Cao Lực Sĩ lại thay Huyền Tông nghĩ ra một cách “thập toàn
     thập mỹ”.

    Theo kế sách của Cao Lực Sĩ, Đường Huyền Tông sai người nói với Dương Ngọc

     Hoàn dâng một bản tấu, xin được làm ni cô để thờ phụng Thái hậu. Huyền Tông chấp
     nhận ý thỉnh cầu của cô con dâu có hiếu, còn tặng cho pháp hiệu là Thái Chân. Một 
    thời gian sau, khi mọi người đã quên mất vị Thọ Vương phi xinh đẹp, Đường Huyền
     Tông mới sai người bí mật đưa Dương Quý phi vào hậu cung. Từ đó, Huyền Tông 
    cùng Dương Ngọc Hoàn ngày đêm quấn quýt bên nhau.

    Dương Ngọc Hoàn lại là người thông minh, nhanh nhẹn, biết chiều lòng Hoàng đế, 

    \vì vậy rất nhanh chóng trở thành người được Huyền Tông sủng ái nhất trong hậu 
    cung. Ban đầu, do Ngọc Hoàn được Huyền Tông bí mật đưa vào hậu cung, chưa có
     danh phận gì nhưng cả hậu cung ai cũng gọi Ngọc Hoàn là “nương tử” (chị).

    Trở thành thiếp yêu của Huyền Tông được ít lâu, Ngọc Hoàn được phong là Quý phi,

     thứ hạng chỉ đứng sau Hoàng hậu trong hậu cung của Hoàng đế, tức Dương Quý phi 
    nổi tiếng trong lịch sử. Ngày Dương Ngọc Hoàn được phong làm Quý phi, Huyền 
    Tông cũng không quên phong cho cha Ngọc Hoàn chức Binh bộ Thượng thư, mẹ 
    của Ngọc Hoàn cũng được phong làm phu nhân quận Lũng Tây, người anh họ của 
    Ngọc Hoàn là Dương Tiêm cũng được phong làm Hồng Lư Khanh. Ba người chị 
    của Dương Ngọc Hoàn cũng được phong làm Hàn quốc phu nhân, Quắc quốc phu 
    nhân và Tần quốc phu nhân. Ngoài ra, còn một nhân vật mà sau này dựa vào sự sủng
     ái của Huyền Tông với người em họ của mình để khuynh đảo triều đình nhà Đường
     trong suốt nhiều năm: Dương Quốc Trung.

    Dương Quốc Trung vốn tên thật là Dương Chiêu. Bản thân Dương Chiêu cũng không

     phải là người nhà họ Dương mà vốn là con đẻ của Trương Dịch Chi, một “sủng nam”
     của nữ hoàng Võ Tắc Thiên. Sau khi Trương Dịch Chi bị giết chết, vợ của Trương đã
     tái hôn, trở thành con dâu nhà họ Dương. Khi về sống tại phủ nhà họ Dương, vợ 
    Trương Dịch Chi đã mang theo Trương Chiêu, sau này đổi tên thành Dương Chiêu.

     Dương Quý phi, Dương Quốc Trung cùng ba cô chị họ Dương được người đương

     thời gọi là “Ngũ Dương” (5 người nhà họ Dương), là năm người có quyền lực nhất
     trong triều đình lúc bấy giờ. Thậm chí, có người nói rằng, bất cứ việc gì cần xin xỏ, 
    chỉ cần có một cái gật đầu của “Ngũ Dương” thì không có việc gì mà không thành
    . Danh vọng đột ngột đến với gia đình họ Dương, thậm chí đã tạo ra sự thay đổi lớn 
    trong quan niệm trọng nam khinh nữ rất nặng nề thời bấy giờ.

    Đường Huyền Tông rất thích âm nhạc mà Dương Ngọc Hoàn rất giỏi ca vũ nên càng 

    được Huyền Tông yêu chiều. Người ta nói rằng, khúc nhạc “Thường Nga y vũ khúc” 
    nổi tiếng mà Đường Huyền Tông sáng tác thực tế là do Dương Ngọc Hoàn làm ra.
     Tương truyền, trước khi sủng hạnh Dương Quý phi, Huyền Tông rất sủng hạnh Mai phi
     vì Mai phi đã tự sáng tác một điệu vũ có tên "Kinh Hồng" khiến Huyền Tông rất thích.
     Dương Quý phi rất được Huyền Tông sủng ái, tuy nhiên, vẫn lo sợ một ngày nào đó 
    vì điệu múa này mà Mai phi lại quay trở lại bên cạnh Huyền Tông, cướp mất vị trí của 
    mình. Chính vì vậy, Dương Quý phi đã ngày đêm cầu trời khấn Phật giúp đỡ cho mình.
     Cuối cùng, Hằng Nga đã đáp lời cầu khẩn của Dương Quý phi, dạy cho Dương Quý 
    phi
     khúc nhạc này.

    Ngoài việc xinh đẹp và giỏi ca hát, Dương Quý phi còn rất biết cách đón ý của Huyền

     tông. Hơn nữa, vốn là một cô gái thông minh, Dương Quý phi luôn đưa ra những ý 
    tưởng lạ lùng trong việc ăn chơi hành lạc. Chẳng hạn, Dương Quý phi đưa ra ý tưởng
     đánh trận giả trong cung. Sai cung nữ và thái giám gồm hàng trăm người xếp thành 
    hai hàng, lấy lụa làm cờ, lấy trống làm hiệu lệnh. Mỗi khi tiếng trống vang lên là hai bên
     xông vào nhau như trên chiến trường.

    Bên nào thua thì bị phạt, phải uống một bát rượu lớn. Nhìn cảnh thái giám và cung nữ

     xông vào đánh nhau, Đường Huyền Tông và Dương Quý phi lại cười nghiêng ngả, 
    lấy làm thích chí lắm. Những ý tưởng kỳ quái như vậy càng khiến Huyền Tông thêm
     mê mệt và ngày càng chiều chuộng Dương Quý phi hơn.

    Dương Quý phi và Đường Huyền Tông thường cùng nhau ăn chơi hưởng lạc tại cung

     Hoa Thanh và tắm suối nước nóng ở đây. Suối nước nóng được dẫn vào bên trong
    cung, xây thành Hoa Thanh Trì, là nơi dành riêng cho Dương Quý phi tắm. Mỗi lần
     Dương 
    \Quý phi tắm xong, không vội mặc quần áo mà đứng ra bên ngoài hóng gió. Lúc đó,
     những người hầu biết ý đều lui xuống cả, chỉ có một mình Huyền Tông đứng lại nhìn 
    ngắm vẻ đẹp như thần tiên của mỹ nhân họ Dương.

    Dương Quý phi thích ăn vải, nhưng vải chỉ trồng được ở vùng đất phía nam, lại chỉ

     giữ được trong khoảng thời gian chừng 7 ngày. Sau thời gian đó, vải sẽ không còn tươi
    ngon như khi mới hái nữa. Tuy nhiên, vì Dương Quý phi thích ăn vải nên Đường Huyền 
    Tông đã tìm mọi cách để làm sủng phi của mình vui lòng. Huyền Tông ra lệnh sai người 
    tức tốc tới vùng Lĩnh Nam để lấy vải mang về.

    Việc vận chuyển vải về kinh thành do những con ngựa chiến đảm nhận. Chưa hết, để

     đảm bảo vải vận chuyển về đến kinh thành vẫn còn tươi ngon, mỗi khi tới điểm dừng
     chân nào đó trên đường, quan sai lại đổi một con ngựa mới. Người ta nói rằng, để
     thỏa mãn sở thích ăn vải tươi của Dương Quý phi, Huyền Tông đã tiêu tốn không biết
     bao nhiêu sức người sức của, rất nhiều người đã phải bỏ mạng, rất nhiều con ngựa
     chiến đã chết vì kiệt sức trên đường.

    Và chuyện ngoại tình tai tiếng

    Được Huyền Tông yêu chiều hết mức những tưởng Dương Quý phi sẽ một lòng một 

    dạ phụng sự vị Hoàng đế của mình. Tuy nhiên, tuổi tác Huyền Tông ngày một cao,
     trong khi Dương Quý phi lại còn quá trẻ. Chính vì vậy, sự ngọt ngào và lãng mạn trong 
    mối tình được ca tụng nhiều nhất trong lịch sử Trung Quốc nhanh chóng kết thúc trong
     bi kịch.

    Từ khi Đường Minh Hoàng có Dương Quý phi bên cạnh đã bỏ bê triều chính, mọi việc

     lớn nhỏ giao cho anh họ của Dương Quý phi là thừa tướng Dương Quốc Trung lo liệu, 
    gây ra cảnh lộng quyền, khuynh đảo cả triều chính, cuối cùng dẫn đến loạn An Lộc Sơn.

    An Lộc Sơn là người Hồ, sinh ở Liễu thành, châu Doanh, được triều đình phong cho

     chức Tiết độ sứ của ba trấn là Bình Lư, Phạm Dương và Hà Nam. Ban đầu, An Lộc
     Sơn thuộc phe cánh của Dương Quốc Trung, nhưng sau vì nhiều lần lập công trạng 
    lớn nên được Huyền Tông rất tán thưởng. Điều này khiến Dương Quốc Trung lo sợ 
    và đố kỵ vì vậy tìm mọi cách để triệt hạ An Lộc Sơn.

    Tuy nhiên, Dương Quý phi thì lại nghĩ rằng, mình và Đường Huyền Tông tuổi tác chênh 

    lệch quá lớn, một khi Đường Huyền Tông chết đi, Thái tử vốn đã không ưa gì họ Dương,
     một khi lên ngôi ắt sẽ không tha cho anh em họ. Lúc đó, một người có binh quyền như
     An Lộc Sơn là một thế lực có thể dựa dẫm được. Chính vì vậy, Dương Quý phi hết sức 
    duy trì mối quan hệ với An Lộc Sơn. Ban đầu để thuận tiện cho con đường thăng quan
     tiến chức của mình, An Lộc Sơn cũng muốn lấy lòng người thiếp yêu của Hoàng đế 
    Huyền Tông.

    Một lần, khi được gọi vào cung gặp Hoàng đế, An Lộc Sơn tắm rửa sạch sẽ rồi sai 

    người lấy tã lót quấn quanh người mình sau đó vào cung gặp Dương Quý phi và xin bái
     Dương Quý phi làm mẹ nuôi. Dương Quý phi vì muốn giữ mối quan hệ tốt đẹp với An Lộc
     Sơn nên đồng ý ngay. Từ đó, với thân phận là con nuôi của Dương Quý phi, An Lộc 
    Sơn thoải mái ra vào hậu cung của Huyền Tông. Vốn là người ưa thích những trò quá
    i lạ, một lần, Dương Quý phi cho phép “con nuôi” An Lộc Sơn tắm ở Hoa Thanh Trì, 
    nơi dành riêng cho mình và Huyền Tông.
     

    Chiêm ngưỡng vẻ đẹp của Phạm Băng Băng khi vào vai mỹ nhân Dương Quý 
    Phi. Ảnh: Yahoo



    Tiếp đó, Dương Quý phi sai người dùng lụa quý kết thành
     hình một chiếc nôi, rồi bảo An 
    Lộc Sơn bắt chước một đứa trẻ nằm vào trong nôi. Hơn mười cung nữ khiêng chiếc nôi “khổng lồ” tới trước mặt Dương Quý
     phi, An Lộc Sơn nằm bên trong gọi mẹ.

    Sau những lần như vậy, giữa 

    An Lộc Sơn và Dương Quý phi bắt đầu nảy sinh chuyện nam nữ. Dương Quý phi thì lâu đã phải
     chịu cảnh gối chăn lạnh lẽo vì 
    tuổi tác Huyền Tông ngày một 
    cao, trong khi mình thì đang ở độ tuổi nhiều ham muốn nhất. An Lộc
     Sơn lại là một võ tướng, sức lực cường tráng, tính cách lại hơi có phần man dại. Vì vậy chuyện 
    vụng trộm giữa An Lộc Sơn và Dương Quý phi là điều khó
     tránh khỏi.

    Khi Đường Huyền Tông không

     có mặt tại Hoa Thanh cung, An Lộc Sơn và Dương Quý phi lại
     lén lút vụng trộm với nhau. Một
     lần trong lúc đùa nghịch, An Lộc Sơn không may cào vào ngực Dương Quý phi, để lại một vết xước lớn. Khi Huyền Tông đến, Dương Quý phi không biết làm cách nào để giấu vết xước đó 
    đi, mới vội vàng xé một mảnh
     lụa che phần ngực của mình lại
     rồi nói đó là chiếc yếm. Người ta nói rằng, bắt đầu từ Dương Quý phi, người Trung Quốc 
    mới bắt đầu mặc yếm.

    Để che mắt Huyền Tông, An Lộc Sơn luôn tỏ ra là một trung thần hết lòng phục vụ triều

     đình và Hoàng đế. An Lộc Sơn bụng rất to, song khi nhảy các điệu vũ của người Hồ thì
     lại rất linh hoạt, uyển chuyển. Huyền Tông nhìn thấy vậy, thích lắm mới hỏi: “Trong bụng
     nhà người chứa cái gì mà to vậy”.

    An Lộc Sơn đáp: “Trong bụng thần chẳng có gì cả, chỉ có một tấm lòng trung thành mà

     thôi”. Huyền Tông nghe thấy vậy thì thích chí lắm, thưởng cho An Lộc Sơn vô số vàng bạc,
     châu báu. An Lộc Sơn còn tiến cống cho Huyền Tông một loại hoa đặc biệt gọi là “Trợ 
    tinh hoa”.

    Loại hoa này nhỏ như hạt lúa và có màu đỏ, uống vào sẽ có cảm giác hưng phấn và ham 

    muốn. Vì Huyền Tông giờ tuổi tác đã cao nên không còn đủ sức để chiều chuộng Dương
     Quý phi được nữa, nay có loại hoa kỳ lạ mà An Lộc Sơn tiến cống, Huyền Tông mừng lắm. 
    Sau khi kiểm nghiệm thực tế của loại hoa kỳ lạ này, Huyền Tông vui mừng cho gọi An Lộc
     Sơn đến thưởng tiền vàng rồi nói: “Loài hoa bé nhỏ này công dụng còn hơn cả Xuân dược
     thời nhà Hán”.

    Mặc dù là một sủng thần của Huyền Tông và là người tình của Dương Quý phi, thế nhưng,

     An Lộc Sơn vẫn ngày ngày ăn không ngon ngủ không yên vì Dương Quốc Trung vẫn 
    không ngừng nói xấu mình trước mặt Hoàng đế. Muốn mình yên thân, chỉ có một cách là 
    tiêu diệt bằng được Dương Quốc Trung. Chính vì vậy vào năm Thiên Bảo thứ 14, tức năm 
    755, An Lộc Sơn dấy binh làm phản, lấy cớ là tiêu diệt gian thần Dương Quốc Trung, dẫn 
    quân tấn công thẳng vào kinh thành Trường An.

    Dương Quốc Trung làm loạn triều chính từ lâu, khiến tướng sĩ ai nấy đều oán ghét vì vậy,

     hơn hai mươi vạn quân của triều đình chỉ trong nháy mắt đã bị quân của An Lộc Sơn đánh 
    cho liểng xiểng. Đồng Quan nhanh chóng thất thủ, cả kinh đô Trường An chấn động. Cuối 
    cùng, Huyền Tông và triều đình quyết định chạy sang Tứ Xuyên để lánh nạn. Vào một buổi 
    sáng mưa mù mịt, Huyền Tông đem theo Thái tử, thừa tướng Vỹ Kiến Tố, 
    Thái sư Dương Quốc Trung, chị em Dương Quý phi và tướng Trần Huyền Lễ 
    dẫn đầu cấm vệ quân rời 
    khỏi hoàng cung.

    Khi đoàn của Huyền Tông và Dương Quý phi đi tới trạm dịch ở Mã Ngôi, binh lính vì đi

    đường quá mệt nhọc, lại bị quân An Lộc Sơn đuổi sát sau lưng nên tức giận đổ mọi tội lỗi
     cho anh em nhà họ Dương. Ngay lập tức, loạn quân đã giết chết Dương Quốc Trung đề 
    phòng khi quân An Lộc Sơn đuổi đến thì sẽ không bị tai vạ.

    Sau khi Dương Quốc Trung bị giết, người ta bắt đầu nhắm tới người thiếp yêu của Hoàng 

    đế Huyền Tông. Binh lính cho rằng, chính Dương Quý phi đã dùng sắc đẹp mê hoặc vua 
    chúa, khiến ông bỏ bê triều chính. Và cũng vì mối quan hệ bất chính giữa Dương Quý phi
     và An Lộc Sơn mà y mới làm phản. Vì vậy, Trần Huyền Lễ, dẫn đầu nhóm cấm vệ quân
     gặp Huyền Tông nói: “Nay Quốc Trung đã bị giết, Quý phi không thể hầu hạ bên cạnh bệ
     hạ được nữa, xinh bệ hạ ban cho cái chết để làm yên lòng người trong thiên hạ”. Dưới 
    sức ép của binh lính, Đường Minh Hoàng buộc xử tử Dương Quý phi.

    Tuy nhiên, kết cục của Dương Quý phi ra sao thì cho tới nay vẫn còn gây ra nhiều tranh 

    cãi. Nhiều người nói rằng, Dương Quý phi đã treo cổ tự tử bằng một dải lụa trắng treo 
    trên cành cây lê bên ngoài của dịch trạm Mã Ngôi. Người ta đã vội vàng đem chôn cất 
    Dưng Quý phi ngay bên lề đường để tiếp tục cuộc rút chạy. Giả thiết thứ hai cho rằng,
    Dương Quý phi không bị Huyền Tông ép chết, mà bị chết trong dám loạn quân. Giả thiết 
    thứ 3 thì lại khẳng định, Dương Ngọc Hoàn không chết nhưng sau đó phải sống lưu lạc
     trong dân gian. Một giả thiết đậm chất truyền kỳ hơn, nói rằng, Dương Quý phi không
     chết ở Mã Ngôi.Huyền Tông đã dùng một người thị nữ chết thay cho Dương Quý phi 
    để cứu sống nàng. Sau đó, Dương Quý phi đã trốn sang Nhật Bản. Tương truyền, sau
     khi sang tới Nhật Bản, Dương Quý phi còn sống tới 30 năm nữa, tới 68 tuổi mới qua
     đời. Cho tới tận ngày nay, người ta vẫn chưa thể tìm ra sự thật cuối cùng về cái chết
     của Dương Quý phi.


     

    Thời trang trẻ em



Thứ Ba, 27 tháng 3, 2012

HÀN TÍN CHỊU NHỤC


HÀN TÍN CHỊU NHỤC CHUI QUA HÁNG
    Nhà Tần vào thế kỷ 2 trước công nguyên là triều đại phong kiến thống nhất đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc, Vạn lý trường thành Trung Quốc bắt đầu có quy mô là từ triều đại này. Nhưng vì hai bố con nhà vua thi hành chế độ hà khắc, nên nhà Tần chỉ duy trì thời gian thống trị 15 năm. Cuối đời Tần, phong trào khởi nghĩa nông dân được dấy lên, nhiều nhân vật anh hùng xuất hiện, Hàn Tín là một trong những thống soái quân sự nổi tiếng thời đó.

    Hàn Tín là một thống soái quân sự nổi tiếng cổ đại Trung Quốc, ông xuất thân trong một gia đình nghèo hèn, thuở nhỏ bố mẹ mất. Trước khi lập nên chiến công, Hàn Tín vừa không biết buôn bán, vừa không muốn làm ruộng, ở nhà cũng không có tài sản gì, ông sống cuộc sống bần cùng và bị kỳ thị, thường đứng trước tình hình có bữa này không có bữa kia. Hàn Tín quen biết một quan chức nhỏ địa phương, nên ông thường đến nhà quan chức này ăn trực, thấy vậy, vợ viên quan rất ghét Hàn Tín, bèn cố tình ăn cơm sớm, khi Hàn Tín đến, không còn cơm cho ông ăn, Hàn Tín bực tức lắm, không đi lại với viên quan này nữa.
    Để sống còn, Hàn Tín đành phải đi câu cá ở sông Hoài địa phương, một bà già giặt quần áo ở bờ sông Hoài nhìn thấy Hàn Tín không có cơm ăn, bèn chia thức ăn mang theo cho ông ăn. Như vậy mấy chục ngày liền, Hàn Tín rất cảm động, nói với bà già rằng: “Sau này cháu nhất định sẽ báo đáp bác.” Bà già tức giận mà nói: “Cháu là người đàn ông, không nuôi sống nổi mình, bác thấy cháu đáng thương mới cho cháu cơm ăn, chưa bao giờ mong cháu báo đáp bác.” Hàn Tín lấy làm xấu hổ, và quyết chí phải làm nên sự nghiệp.
    Ở thành phố Hoài Âm quê của Hàn Tín, một số thanh niên coi khinh Hàn Tín, một hôm, một thiếu niên nhìn thấy Hàn Tín có vóc dáng to lớn lại thường đeo gươm, cho ông là kẻ hèn nhát, bèn ngăn ông ở phố sá sầm uất, nói: “Nếu mày gan dạ, thì dùng gươm đâm tao; nếu mày là kẻ hèn nhát, thì chui qua háng tao.” Mọi người xung quanh đều biết thiếu niên đó cố tình tìm cớ làm nhục Hàn Tín, họ không biết Hàn Tín sẽ đối xử thế nào. Hàn Tín nghĩ một lát, không nói gì, chui qua háng tay thiếu niên đó. Mọi người có mặt cười ầm lên, cho rằng Hàn Tín là một kẻ hèn nhát, không dũng cảm. Từ đó, câu chuyện “Cái nhục dưới háng” lưu truyền đến đời sau.
   Thực ra, Hàn Tín là một người có mưu lược. Ông nhìn thấy xã hội lúc đó đang đứng trước tình hình thay đổi triều đại, bèn chăm chỉ nghiên cứu phép dùng binh, luyện tập võ nghệ, ông tin rằng mình sẽ có cơ hội ngóc đầu dậy. Năm 209 trước công nguyên, phong trào khởi nghĩa nông dân chống lại sự thống trị của nhà Tần bùng nổ khắp nơi trong cả nước, Hàn Tín tham gia một đạo quân khá mạnh. Thủ lĩnh đạo quân này là Lưu Bang, nhà vua lập triều đại mới sau này. Ban đầu, Hàn Tín chỉ là một quan chức nhỏ phụ trách vận tải lương thực và cỏ ngựa, rất không đắc chí. Sau đó ông quen biết ông Tiêu Hà, mưu sĩ của Lưu Bang, hai người thường thảo luận thời sự và quân sự, Tiêu Hà biết Hàn Tín là 

một người rất có tài, bèn cực lực giới thiệu với Lưu Bang, nhưng Lưu Bang vẫn không chịu trọng dụng Hàn Tín.
    Một hôm, Hàn Tín chán nản lặng lẽ rời khỏi quân đội Lưu Bang, đi nhờ vả quân khởi nghĩa khác. Nhận được tin Hàn Tín bỏ đi, Tiêu Hà chưa kịp báo cáo với Lưu Bang, đã cưỡi ngựa vội vã đi đuổi theo Hàn Tín. Lưu Bang được biết tin này, nghĩ là hai người chạy trốn. Hai ngày sau, Tiêu Hà và Hàn Tín trở về, Lưu Bang vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, trách quở và chất vấn Tiêu Hà. Tiêu Hà nói: “Thưa ông, tôi đi đuổi theo Hàn Tín là vì ông.” Lưu Bang không hiểu và hỏi tiếp: “Trước kia có mấy chục tướng lĩnh chạy trốn, nhà ngươi chưa bao giờ đi đuổi theo, tại sao chỉ đi đuổi theo Hàn Tín nhỉ?” Tiêu Hà nói: “Thưa ông, những tướng lĩnh chạy trốn trước kia đều là người tầm thường, dễ tìm được, còn Hàn Tín có tài ba lỗi lạc hiếm thấy. Nếu ông muốn tranh giành thiên hạ, ngoài Hàn Tín ra, ông không thể tìm được người có thể bàn thảo việc nước với ông nữa.” Lưu Bang nói: “Thế thì cho Hàn Tín làm một tướng lĩnh thuộc nhà ngươi quản lý.” Tiêu Hà trả lời: “Thưa ông, nếu chỉ cho Hàn Tín làm một tướng lĩnh bình thường, Hàn Tín chưa chắc chịu lưu lại ở đây.” Lưu Bang nói: “Thế thì cho Hàn Tín làm một thống soái quân sự.” Từ đó, Hàn Tín từ một viên quan nhỏ phụ trách vận tải lương thực và cỏ ngựa trở thành một tướng quân. Sau đó, trong quá trình giúp đỡ Lưu Bang xây dựng cơ nghiệp, Hàn Tín đánh đâu thắng đấy, lập nên công lao hiển hách.






          


                                                                                                                                                                                                                                                                                         
Câu chuyện thời Trung Quốc cổ đại: Hàn Tín chịu nhục chui hángInEmail
Tác giả: EET Staff   
Chủ nhật, 14 Tháng 2 2010 10:58

2008-10-02-xxl--img_1363-1_261038Hàn Tín thường mang theo kiếm bên mình khi còn trẻ, và cả khi ông chịu nhục chui háng (pepsprog/pixelio)
Vào triều Hán ở Trung Quốc 2.000 năm trước, Hán 
Tín là một đại tướng quân nổi tiếng và ông có công 
rất lớn trong sự thành lập triều đại của Hoàng đế 
Lưu Bang. Kể từ đó, người Trung Quốc luôn ca 
ngợi công lao và khả năng nhẫn nhục của ông cho t
ới tận 
gày nay.

Kỹ năng đánh kiếm của Hàn Tín thật đáng kinh ngạc 
ngay từ khi ông còn rất trẻ. Một lần nọ, khi đang đeo
 kiếm bên mình như thường lệ thì ông vô tình đối
 mặt với một nhóm côn đồ. Một trong số chúng hét 
lên: “Này, ngươi trông thật nhát gan. Tại sao 
ngươi mang kiếm?”

Hàn Tín không muốn trả lời và chỉ muốn đơn giản 
bước đi. Điều này khiến đám côn đồ vô lại giận
 dữ hơn nữa. “Nếu nhà ngươi có gan giết ta thì 
hãy rút kiếm đâm ta xem nào. Nhưng nếu nhà 
ngươi nhát gan thì phải chui háng ta!”

Một đám đông tụ tập lại để theo dõi sự việc và họ 
háo hức chờ đợi điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Kẻ vô l
ại dang rộng hai chân ra. Hán Tín tra kiếm vào bao,
 quỳ xuống và bò giữa hai chân của kẻ vô lại.
 Những người đứng xem phá lên cười thích thú khi 
họ thấy Hàn Tín quá hèn nhát.

Hàn Tín cuối cùng đã trở thành tướng quân hàng đầu dưới triều đại Hán Cao Tổ Lưu Bang. Tính khoan dung và khả 
năng nhẫn nhục từ thời trẻ của ông sau đó đã được coi như một đức hạnh. Chính những đức tính ấy đã đặt nền 
móng cho sự thành công của ông sau này.
Đọc bản gốc tiếng Anh tại đây.

Stories from Ancient China: The Humility of Han Xin

Han Xin was carrying a sword in his youth when he endured humiliation. (pepsprog/pixelio)

Two thousand years ago during the Han Dynasty ago Han
Xin was a renowned general and was credited to have positively 
influenced the establishment of Emperor Liu Bang's dynasty. 
Ever since, Chinese people to this day praise his 
accomplishments and his ability to demonstrate humility.
Han Xin's sword skills were amazing, even during his younger 
years. Carrying the sword at his side one day he encountered 
a group of thugs. One of them yelled, "Say, you look like a 
coward. Why do you carry a sword?"
Han Xin did not want to reply and simply wanted to walk on.
 That enraged the scoundrel even more. "If you are not afraid 
to kill me, lift your sword against me. But if you are too timid, 
then crawl between my legs!"
A gathering crowd watched in fascination and eager to wait
what would happen next. The scoundrel placed himself 
squarely before Han Xin who let go of the sword's hilt, went 
to his knees and crawled between the ruffian's legs. The
 bystanders laughed at what they saw as Han Xin's 
cowardice.  
Han Xin eventually became a leading general during Emperor Liu Bang's reign. His forgiveness and ability
 to endure humbly while young were later seen as virtues. These characteristics laid the groundwork for his 
later accomplishments.
__________________________________________________________
Han Xin was carrying a sword in his youth when